BE BIG BOSS

PHẠM HỮU TÂM- NGỌN LỬA LUÔN CHÁY HẾT MÌNH

02:40

Vì sao lại gọi anh Phạm Hữu Tâm là ngọn lửa?Vì trong anh lúc nào cũng bùng cháy lên những ngọn lửa nhiệt huyết,đam mê.Anh luôn hết mình trong công việc và lẩn ngoài đời sống.






Chúng tôi gặp nhau trong một buổi Be Big Boss, ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là một con người nhỏ con nhưng năng nổ.Cách anh hành động,cách anh làm việc,cách anh nói chuyện và đối xử với mọi người làm tôi thật sự nể phục anh.Anh luôn sống hết lòng vì mọi người,luôn tràn đầy nhiệt huyết và lúc nào cũng nở nụ cười.

Càng tiếp xúc nhiều với anh,tôi càng quý mến anh hơn bởi nghị lực và khát vọng làm giàu của anh.Anh sinh ra và lớn lên tại vùng núi Phong Phú,Bình Thuận ,nơi đây việc học hầu như không mặn mà đối với họ.Họ chi mong sao có thể kiếm đủ cơm đễ sống qua ngày.

Anh Hữu Tâm là con trai trưởng trong gia đình gồm 5 anh chị em,mặc dù gia đình không khá giả,nhưng ba mẹ vẫn cố gắng cho anh đi học.Vì hy vọng có thể cho con cuộc sống tốt hơn.Từ nhỏ anh đã phải sống xa gia đình đễ đi học,nên anh luôn nung nấu ý định có thể đổi đời đễ có thể giúp bố mẹ va chăm lo cho các em.

Anh thi đậu vào ngành Cơ Điện tử – Trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật TP.HCM,thế là cuộc đời anh lại thay đồi.Anh lại bước chân vào Sài Gòn này đễ đi học và theo đuổi sự nghiệp của mình.

Sau khi ra trường anh làm ở một Nhà máy sản xuất hóa chất quy mô lớn tại Khu Công Nghiệp Biên Hòa I, Đồng Nai. Mặc dù là một sinh viên mới ra trường nhưng anh thăng tiến rất nhanh,không lâu sau anh được bổ nhiệm làm phó quản đốc phân xưởng.Chưa dừng ở đó,anh còn tiếp tục thẳng tiến lên phó phòng kỷ thuật với mức lương khá cao mà hiện tại nhiều người phải mơ ước.

Nhưng anh chưa bao giờ tự phụ vì những gì mình làm được,anh luôn muốn tiếp tục phấn đấu và có thể làm được nhiều hơn.Anh chia sẻ với tôi,cuốn sách đã thay đổi cuộc đời anh đó chính là cuốn "Năng đoạn kim cương" với thông điệp rõ ràng: "Mọi khó khăn trong cuộc sống đều do mình mà ra".Từ khi đó anh đã thay đổi bản thân mình,sống vui vẽ với mọi người và biết chấp nhận mọi việc.Thay vì nhìn vấn đề theo hướng tiêu cực thì anh lại càng ngày càng phấn đấu hơn.

Trong quá trình làm việc tại nơi đây,anh đã gặp nhiều bạn sinh viên đến chổ anh đễ thực tập.Anh luôn quý trong những bạn trẻ thông minh và chịu học nên anh luôn tận tình hướng dẩn họ.Anh phát hiện ra các kiến thức mà sinh viên học trên nhà trường là những kiến thức đã lỗi thời mấy chục năm,vì máy móc mới quá đắt nên nhà trường ko thể mua về dạy học.Nên chỉ có khi đến đây các bạn mới được biết đến những máy móc mới.


Sau này anh lập ra một website chuyên về đồng hồ đo áp xuấthttp://doapsuat.com/ đễ các bạn sinh viên có thể coi và học cho dù ở bất cứ nơi đâu.Ngoài ra những doanh nghiệp đang cần mua máy áp xuất có thể hiểu rõ hơn về nó và mua những loại tốt nhất,Nhưng điều anh viết trên website đều là từ những kinh nghiệm thực tế mà anh có được trong suốt thời gian anh phụ trách mảng sử dụng và quản lý các thiêt bị đo tại nhà máy Hóa chất quy mô lớn.Bên cạnh đó,những kiến thức về lĩnh vực đo áp suất được anh tìm hiểu,chọn lọc từ các website lớn trên thế giới cũng được anh chia sẻ tại đây.


Màng cách ly bị ăn mòn khi sử dụng loại không phù hợp

Trong thời gian quản lý hệ thống đo lường điều khiển tại Nhà máy,anh đã tiếp xúc với nhiều trường hợp hư hỏng của các thiết bị đo như đồng hồ đo áp suất thì thường bị hư hỏng do thủng màng tác động,sử dụng nhiều vật liệu không phù hợp,hư ống bourdon,nổ đồng hồ đo áp suất do tích tụ nhiệt....

Chính các hư họng thực tế giúp anh có rất nhiều kinh nghiệm trong việc lựa chọn các đồng hồ đó áp suất sao cho phù hợp với nhu cầu,tránh lãng phí nếu như mua thiết bị đắt tiền không cần thiết

Luôn biết cho đi như thế nên tôi thật sự hiểu được tại sao anh lại có được tình cảm yêu quý từ mọi người.Tôi đã từng hỏi anh,làm thế anh có thấy hạnh phúc không?Anh trả lời tôi rằng "CÁI SƯỚNG CÁI KHỔ DO CHÍNH MÌNH PHẢI LÀM CHỦ". Chắc có lẽ vì anh luôn chọn cái sướng mà nụ cười cứ mãi trên môi anh.


Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công!Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận được bao nhiêu...Nhưng bạn ơi,vấn đề thực ra rất đơn giản.Khi bạn cho đi bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được.Mỗi người chúng ta quen biết nhau,yêu nhau,hay căm thù nhau ... âu cũng là cái duyên.Cái duyên ban đầu là do trời định nhưng đễ gắn bó lâu dài ,muốn biến cái duyên đó thành tình yêu thương thì do chúng ta quyết định,nhờ vào cái cho đi của mọi người.Đễ hiểu rõ hơn về anh Phạm Hữu Tâm mời bạn vào trang http://phamhuutam.net/ đễ hiểu rõ hơn về con người này.


















You Might Also Like

0 nhận xét